Cung đường trekking Tà Năng – Phan Dũng ngày trở lại, mùa mưa 2016

Tà Năng – Phan Dũng là cũng đường trekking đem lại cho tôi nhiều cảm xúc… Không phải là người đầu tiên viết bài review hướng dẫn trekking Tà Năng – Phan Dũng, nhưng với bài note:
Hướng dẫn Trekking Tà Năng – Phan Dũng 1,5 ngày – cung đường trekking đẹp nhất Việt Nam khá chi tiết sau chuyến đi lần đầu năm 2015, đến giờ tôi vẫn nhận được khá nhiều câu hỏi về cách đi cung đường này.

Cung đường trekking Tà Năng - Phan Dũng hấp dẫn
Cung đường trekking Tà Năng – Phan Dũng hấp dẫn

Lần lựa mãi, hứa hẹn mùa cỏ cháy quay lại nhưng rồi đến tận 1 năm sau, mới có dịp tình cờ đi lại cung đường trekking Tà Năng – Phan Dũng ấy. Gọi là tình cờ vì quyết định đi và chuẩn bị đồ chỉ khoảng 4 ngày, 1 số bạn đồng hành không đi được vào phút chót, thời tiết không ủng hộ vì đúng ngay dịp áp thấp nhiệt đới, lên đường với nhiều âu lo khi bạn gái đi cùng không quá tốt về sức khỏe và nhiều kinh nghiệm trekking hành xác kiểu thế này.

Hoa dã quỳ mọc dọc đường từ Tà Hine vào Tà Năng

Mưa khiến cho việc xuất phát không sớm như dự kiến, cây cầu bị ngập, từ ngã 3 Tà Hine, xe ôm chở 2 đứa đi vòng qua vài cung đường để tìm đến điểm tập kết, nhưng đường quá lầy và mưa, chiếc xe gắn máy cũng chào thua. 2 đứa lững thững mặc áo mưa, mang Balô hướng về điểm đầu tiên của cung đường trekking Tà Năng – Phan Dũng: Nhà hoa giấy.

Điều đáng sợ số 1 của cung trekking Tà Năng – Phan Dũng này chắc có lẽ là đi lạc, và tôi đã đi lạc ngay từ phía đồng lúa đầu tiên sau khi vượt qua nhà hoa giấy… chỉ đi nhầm đường sau vài phút không để ý, tôi đi lệch dần so với đường vẽ trên tracklog được lưu trên Maps. Mà khổ nỗi, từ cái đường đi lộn quay về đường chính thì xa, tôi quyết định sẽ cắt ngang đồng lúa theo đường chim bay, và tôi gặp trở ngại là con suối ngoằn nghèo sâu lút đầu và chảy xiết chia cắt.
Loay hoay mãi thì cũng gặp may khi được một cô chăn bò gần đó chỉ đường vượt suối qua chiếc cầu khỉ nhỏ của những người chăn bò, tôi mất hơn 30 phút lòng vòng vô ích.

Tà Năng mùa này đường lầy và đầy trơn trượt, suối thì lớn và nước sâu, không dễ dàng lắm cho việc vượt qua những con suối mùa này và những con dốc cao.

Đi 2 người nhưng tiến độ chậm hơn thật nhiều so với lần năm 2015. Tôi vừa đi vừa thở, gần 2 tháng chưa đi trekking ở đâu, lần này lại mang cả một Balô nặng trĩu với đủ thứ đồ.

Nghỉ trưa tại đỉnh một con dốc, bóc vội chiếc bánh chưng ăn lấy sức kèm với chà bông, tôi gặp 2 đoàn bỏ cuộc quay về lại Tà Năng, không tiếp tục đi Phan Dũng vì thời tiết xấu, đêm qua trên này mưa tầm tã và gió giật tung lều, không thể đốt lửa được. Ai cũng khuyên tôi quay về, đi cung này giờ này đã khó, tôi lại chỉ có 2 người. Chuyện đúng là chẳng đơn giản chút nào.
Rừng thông cực đẹp tại Tà Năng

Đâm lao rồi cũng theo lao, người ta đi được thì mình đi được, dù có đôi lúc tôi cũng tự cho mình suy nghĩ sẽ quay ngược về Tà Năng, khi cảm thấy thời tiết quá xấu và sức khoẻ không ổn. May mắn là điều ấy không xảy ra.

Ra khỏi những cánh rừng thông, với những cây thông cao vút, vượt qua những con dốc cao và lầy lội, những đồi cỏ đặc trưng của Tà Năng hiện ra, nhưng hôm nay, nó mờ mờ ảo ảo trong sương mù dày đặc… nỗi thất vọng bao trùm, không lẽ chuyến đi này chỉ được như vậy thôi sao? những thứ đẹp nhất ở Tà Năng hôm nay sao lại xấu thế này 🙁 🙁

16h, trời ngớt mưa, chọn được 1 điểm khá bằng phẳng và thông thoáng, tôi quyết định dừng chân, dựng lều để nghỉ ngơi, ngày hôm nay như vậy là đủ rồi. Kinh nghiệm nhiều lần trekking cho tôi thấy là nên nghỉ ngơi sớm trước khi trời tối, đặc biệt là với cái thời tiết ẩm ương thế này.

Tối nay chúng tôi ăn món cá Saba nướng giấy bạc, vật lộn mãi với đống củi ướt, nhặt được ít than của mấy nhóm đi trước, cũng ướt nốt…. chúng tôi cũng có một bữa tối ngon lành, có thêm dưa leo, bánh mỳ và chà bông…

Cái lạnh lạnh của rừng, lâu lâu lại từng cơn mưa và gió hú, chiếc lều của tôi lại không chống được nước tốt, tôi ướt hết gần hết đồ đạc. Nhưng dường như đó là những cơn mưa cuối cùng của đợt áp thấp, vì ngày hôm sau chúng tôi lại đi với một thời tiết đẹp tuyệt vời.

Sáng sớm, khi tiếng chim hót vang,  mở cửa lều, khung cảnh mở ra trước mắt tôi là những đám mây nhỏ len lỏi dưới từng hẻm núi dưới thung lũng, không khí lạnh và trong lành được hít sâu vào lồng ngực… với những người yêu thiên nhiên và dã ngoại, đây chắc hẳn là một cảm giác tuyệt vời.

Ăn vội gói mỳ và thu dọn đồ đạc, không quên đốt và gom rác, chúng tôi bước vào hành trình ngày thứ 2. Hôm nay chắc hẳn sẽ khá khó khăn vì đồ đạc bị ướt, nặng thêm, chân và vai cũng mỏi rồi.

Sự nuối tiếc của ngày đầu tiên khi không nhìn thấy được những ngọn đồi “đặc sản” của Tà Năng hôm nay không còn nữa, đường đi hôm nay khá đẹp với thời tiết không nắng không mưa. Điều này khiến cho việc trekking dễ dàng hơn vì không mất quá nhiều nước cũng như sức lực.

Chúng tôi hôm nay có thêm bạn đồng hành, đó là nhóm các anh chị của một nhóm Runner – chạy bộ, là những người có sức khoẻ tốt vì có thói quen chạy bộ nhiều km hàng ngày, lại chẳng phải mang theo đồ đạc gì nhiều, chúng tôi nhanh chóng bị vượt mặt.

Đoàn người đi lên từng đỉnh đồi ở Tà Năng

Rừng Phan Dũng vẫn như lần trước tôi đi, có chăng là cỏ cao hơn và rác nhiều hơn. Đường mòn vẫn nhiều ngã rẽ, nhưng bớt lo lắng đi lạc hơn rồi, vì đã được đánh dấu đường đi bởi nhiều nhóm trekking, và rác nằm rải rác dọc đường.

Đánh dấu đường ở rừng Phan Dũng

Nhiều người cứ nói chỉ cần đi Tà Năng, không cần xuống Phan Dũng vì chẳng có gì đẹp, tôi thì không cho là như vậy. Rừng Phan Dũng hay lắm chứ, đi dưới Phan Dũng cứ như lạc vào một mê cung với đường ngang lối dọc. Phía trên là những tán lá rộng, phía dưới đường đi là những trảng có tranh hay trúc bụi xanh ngắt sau mưa… thỉnh thoảng lại phải vượt qua những con suối nước trong vắt chạy róc rách dưới chân hay xuyên qua những đoạn đường đầy cát và sỏi trắng. Tôi vẫn thích Phan Dũng và tự nhủ rằng sẽ có dịp trekking từ Phan Dũng, ngược dòng suối để về thác Yaly, rồi lên Tà Năng.

Về đến Phan Dũng lúc 16h30, chị bán nước vẫn nhận ra tôi sau hơn 1 năm. Đợt này chị cất nhà rồi và cũng có nhiều khách ghé uống nước hơn. Anh em thanh niên dân tộc ở Phan Dũng cũng có thêm chút thu nhập từ việc chạy xe ôm đón khách từ bìa rừng về trung tâm xã.

21h, sau khi đi ké xe của những người bạn mới quen về thị trấn Liên Hương, tôi kết thúc chuyến quay lại Tà Năng – Phan Dũng sau 2 ngày, khoảng 35km, với vẫn còn nhiều ray rứt. Cung đường trekking Tà Năng – Phan Dũng giờ nhiều rác quá… nơi đây là địa điểm, là sân chơi để mọi người được trải nghiệm, khám phá… nhưng ý thức của các bạn còn kém nhiều quá… cứ mỗi cuối tuần, nếu thời tiết đẹp, tôi nghe nói có khoảng 200 người trekking cung đường này, không chỉ các bạn phượt, mà cũng nhiều công ty du lịch cũng đã đem vào khai thác… chỉ mong mỗi người nâng cao thêm 1 chút ý thức, có trách nhiệm hơn với môi trường… để rồi Tà Năng – Phan Dũng sẽ không trở thành một “bãi rác” Bà Đen thứ 2.

Leave a Reply